Wednesday, January 19, 2011

So Sánh Hòa hợp hòa giải theo kiểu phương Tây và kiểu Việt Nam cộng sản - BaoChiVN

So Sánh Hòa hợp hòa giải theo kiểu phương Tây và kiểu Việt Nam cộng sản

Admin BaoChiVN, 01-13-2011 08:24 AM

Nghĩa trang dành cho lính Đức tử trận trong thế chiến thứ 2 tại Pháp


Thật là tươm tất , trang nghiêm

Thursday, January 13, 2011

Viếng Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa : Những anh linh Việt Nam tuyệt đối-Trần Tiến Dũng

Viếng Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa : Những anh linh Việt Nam tuyệt đối
Trần Tiến Dũng
from: Hưng Việt

Trong ngày đưa ông Táo về Trời, chúng tôi tách khỏi dòng người Sài Gòn bận rộn chuẩn bị đón Tết Kỷ Sửu để đi thăm Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa.
Cổng Tam Quan Đền Tử Sĩ (2009) hoang tàn rêu phong...
Từ ngoài nhìn vào, dù nghĩa trang này không còn thuộc quyền quản lý của bộ đội nhưng vẫn còn nguyên các xí nghiệp, các cơ sở kinh doanh lớn nằm choán mặt tiền nghĩa trang. Sau hơn 30 năm mới chấm dứt thời kỳ được người dân gọi là: quân quản nghĩa trang, có lẽ điều này phần nào giúp bà con, thân nhân của gần hai mươi ngàn người lính VNCH nằm lại nơi đây và dư luận bớt đi nỗi u uất.

Nghĩa Trang QĐ Biên Hòa: CS HaNoi GIAM HỒN TỬ SĨ VNCH-Vi Anh

...vì địa lý chánh trị toàn cầu Mỹ và Trung Cộng thay đổi, quyền lợi Mỹ đổi thay, VNCH bị bức tử. CS Hà nội gồm thâu được cả nước. CS Hà nội say chiến thắng, say máu trả thù -- triệt để và thâm độc. Người sống của VNCH, quân dân cán chính, CS đưa đi trại tù cải tạo, một loại tù cấm cố, lao động cưỡng bức, mười mấy năm trời, còn khổ cực hơn tù đại hình mà không có toà xét xử, không có bản án...
...Còn những tử sĩ VNCH, thì CS Hà nội quyết nhốt vong hồn trong những nghĩa trang bị đặt thành "khu quân sự" cấm dân vào thăm viếng, tưởng niệm. Bên trong Nghĩa trang, CS đào mồ, cuốc mả, lấy mộ bia làm tấm lót sân bị ngập nước. Những tấm lót nước ngập ở Bịnh Viện Từ Dũ trong thập niên 80 là những tấm đậy kim tĩnh lấy từ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa...

Bức Tượng " Thương Tiếc " và Điêu Khắc Gia Nguyễn Thanh Thu-Xuân Hương (Newland TV)

Bức Tượng "Thương Tiếc" và Điêu Khắc Gia Nguyễn Thanh Thu
Xuân Hương (Newland TV)

Lời giới thiệu: 
Trong lần về VN thăm quê hương nữ phóng viên Xuân Hương của chương trình Newland TV. đã có cơ hội gặp và nói chuyện với điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu tại tư gia của ông. Điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu là tác giả bức tượng đồng Thương Tiếc tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa. Ông vừa là một sĩ quan trong QLVNCH với cấp bậc Thiếu tá. 
Liên tục trong hai ngày gặp gỡ, trò chuyện, P.V. Xuân Hương đã được điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu tiết lộ nhiều điều khá thú vị trong sự nghiệp nghệ thuật và 8 năm trong lao tù Viêt cộng của một chiến sĩ QLVNCH. Với giọng văn giản dị miền Nam, nữ phóng viên Xuân Hương đã kể lại cuộc gặp gỡ bất ngờ, kỳ thú. Newland T.V. xin hân hạnh giới thiệu đến bạn đọc bốn phương thiên phóng sự đặc biệt này.

Wednesday, January 12, 2011

Từ những hoang phế của Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà đến thảm cảnh của những người phế binh không hồ sơ bị bỏ quên trên các nẻo đường Việt Nam u tối…-Hải Triều

...Ngay sau ngày 30/4/75, nhiều người lính miền Nam nằm trong các nghĩa trang quân đội, xương đã mòn, thân đã tan, tay không M16, xuôi tay nằm dưới lòng đất tự bao giờ… cũng không thoát khỏi sự trả thù của người cộng sản. Trong Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà và những nghĩa trang quân đội khắp miền Nam, vô số những tấm ảnh anh em gắn trên các mộ bia, sĩ quan cũng như hạ sĩ quan, bị những người cộng sản đập nát mặt… Và chúng ta coi đó là những hành động trả thù người chết không phương tiện tự vệ....

Viếng nhanh Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa-Vi Lang

Viếng nhanh Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa
(Đặc phái viên Vi Lang từ Saigon-VienDongDaily.com - 12/01/2007)

Hoang tàn với nhiều chuyện linh thiêng quanh nghĩa địa.

SÀI GÒN, 12-01-07 - Vài ngày sau khi có tin Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng ký một Quyết Định chuyển khu Nghĩa Trang Quân Đội VNCH hiện do đơn vị bộ đội thuộc Quân Khu 7 quản lý sang cho Ủy Ban Nhân dân tỉnh Bình Dương để dân sự hóa khu nghĩa địa này, chúng tôi mới có dịp ghé viếng nhanh khu Nghĩa Trang Quân Đội VNCH từ trước 1975. Chúng tôi đi xe gắn máy từ Sàigon qua nhiều cao ốc mọc tua tủa hai bên xa lộ Biên Hòa xe cộ chạy dập dìu và vất vả mới táp xe được trược bệ tượng đài.

LMDCNQVN và Khối 8406 Thăm Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà Nhân Dịp Đầu Năm Mới 01/01/2007

Thứ Ba, ngày 2 tháng 1 năm 2007
Tường Trình Chuyến Viếng Thăm Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà Nhân Dịp Đầu Năm Mới 01/01/2007 Của Đại Diện LMDCNQVN và Khối 8406.  

 

 I/ ƯỚC MƠ:

Ban Cố Vấn cùng Ban Điều Hành Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam (LMDCNQVN) và đại diện khối 8406 (K-8406) tại Miền Nam . Xét rằng trong hàng ngũ của những người đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền hiện nay có những mẹ già của các liệt sỹ, có những thương phế binh và cà những người cựu chiến binh của hai miền Nam Bắc, tất cả Họ đều hướng đến sự đoàn kết dân tộc trong mục tiêu giành lại các quyền căn bản của con người đã bị cướp mất bởi bạo quyền!

Nghĩa Tử - Nghĩa Tận -Trần Trọng Nghĩa

Nghĩa Tử - Nghĩa Tận
Trần Trọng Nghĩa, Việt Tân, 26/01/2007

JPEG - 52.3 kb
Cổng Tam Quan Đền Tử Sỹ, Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa
Theo tục lệ của dân tộc ta thì hàng năm có ngày lễ Thanh Minh vào đầu tháng Ba âm lịch. Đây là ngày đặc biệt để các gia đình đi tảo mộ ông bà, cha mẹ và người thân trong gia đình. Dịp này, người ta tới mộ phần người thân để khai quang, nhổ cỏ, đắp đất, quét dọn, thắp hương, cúng vái. Nhưng, thực ra, không phải chỉ vào dịp Thanh Minh trong tiết tháng Ba, người Việt Nam mới đi tảo mộ. Trước Tết Nguyên Đán hàng năm, cũng có tập tục đi viếng và quét dọn mồ mả tiền nhân trước khi trang hoàng nhà cửa đón Tết. Gia đình Việt Nam không chỉ bao gồm những thế hệ còn sống, mà còn bao gồm cả những thế hệ đã khuất. Nếu hiểu chữ "NGHĨA" là sợi giây gắn liền con người với nhau thì sợi dây vô hình này nó cột chặt hai cõi âm dương.

Tượng THƯƠNG TIẾC & Lịch Sử Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa

Tượng THƯƠNG TIẾC
Lịch Sử Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa


Nhân nghe anh Tám Tàng kể về pho tượng Thương Tiếc trong Nghĩa Trang Quân Đội VN Cộng Hoà, tôi cũng xin đóng góp thêm những chuyện tương tự về bức tượng đó.

Những câu chuyện này đã được nhiều người chính mắt thấy tại nghe kể lại.
Chung qui đều là những chuyện “huyền bí” nói về một linh hồn uẩn ức trong cái pho tượng của người lính chiến VNCH. Có nhiều người khi nghe những câu chuyện này sẽ cho là thật, cũng có người dửng dưng cho là truyện giải trí, bịa đặt, hay là mê tín dị đoan, hoang đường. Họ sẽ nói: “môt. bức tượng vô tri vô giác thì làm gì có linh hồn? Sự uẩn ức nào chứ... ” Vâng ai cũng có thể nói vậy, nhưng tin hay không là quyền của họ Chỉ biết rằng tất cả người kể những câu chuyện này đều thật lòng, nghiêm chỉnh và họ không dám cười lên những linh hồn đã hy sinh cho tổ quốc vì chính họ cũng là những người dấn thân cho quê hương.

Thăm Lại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa - Lương An Cảnh

Thăm Lại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa
Lương An Cảnh
Nguồn: Giao Cảm

Nếu không có người hướng dẫn, không thể nào tôi tìm được đường vào Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa. Trước 75, tôi có dịp đến đây làm Lễ Truy Điệu vào những ngày lễ lớn hay an táng các vị Tướng lãnh từ trần.
Trước kia khi có dịp qua đây, mọi người đều bị thu hút bởi vẻ uy nghi của tượng đồng Tiếc Thương trên một bệ cao cạnh xa lộ với tư thế suy tư sau cuộc hành quân mệt mỏi, súng gác ngang đùi, mắt hướng vào cõi xa xăm, một tác phẩm rất giá trị về ý nghĩa lẫn nghệ thuật và tạo nhiều huyền thoại trong dân chúng sống gần đó, hay những người thường qua lại vào lúc ban đêm.

Tản mạn về NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HOÀ - Mộc Đình Nhân (Chicago , Illinois . USA) , Hội Ái Hữu Biên Hòa

Tản mạn về NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HOÀ

Mộc Đình Nhân (Chicago, Illinois . USA)


Thời Việt Nam Cộng Hoà, ngoài các nghĩa trang quân đội thuộc các Tiểu Khu, còn có hai nghĩa trang lớn. Đó là Nghĩa Trang Quân Đội Gò Vấp (Gia Định), nhưng vào năm 1964, nơi đây không còn đủ đất để chôn những người lính tử trận, thì Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà được lệnh thành lập, nhằm đáp ứng nhu cầu mộ địa cho tử sĩ mỗi ngày một gia tăng theo chuyển biến chiến trường ngày càng sôi động … Thường, các chiến sĩ ngã gục nơi trận địa được các đơn vị đang hành quân đưa lên trực thăng chở về Nghĩa Trang. Nơi đây cho tắm rửa sạch sẽ, rồi cho vào từng hộc ướp lạnh, chờ thân nhân đến nhận và quyết định hoặc đưa về chôn ở quê nhà hay an táng tại nơi nầy.

Kể từ Tết Mậu Thân, năm 1968 đến ngày 30-4-1975, không ngày nào Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà không có tiếng khóc than của thân nhân, xót thương người tử sĩ. Những chiếc khăn tang, cùng khói nhang và tiếng mõ… tạo cho Nghĩa Trang một nét trầm buồn thảm não… nhất là những buổi chiều mưa, có dịp ngồi nhìn những dãy mồ, những tấm bia đồng dạng, ngay hàng thẳng tấp, sơn màu vôi trắng và có những người vợ trẻ ôm nấm mồ khóc trong mưa…không ai không cảm thấy có sự buồn lây, đau xót cho cuộc đời của người lính chiến quá mong manh, ngắn ngủi và cảm thông sâu sắc nỗi đau khổ của những vợ trẻ… Trước cảnh tử biệt sinh ly nầy, dù ai sắt đá cũng phải mềm lòng và tự nhiên để dòng lệ tuôn rơi… rồi đâm ra căm thù Cộng Sản và nguyền rủa chiến tranh đã tàn nhẫn cướp đi bao mạng sống của những người trai trẻ, lứa tuổi đôi mươi. Biết bao bà mẹ già tóc bạc phơ đến Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà, buồn bã khóc con thơ và nghe anh Trưởng Ban Nghi Lễ Hậu Sự đọc điếu văn có câu:

“Lá vàng còn ở trên cây, lá xanh rụng trước …Trời ơi là Trời!!”


Và biết bao mái đầu xanh tức tưởi khóc thương cha, rồi liên tưởng đến số phận mồ côi trong phần đời còn lại với một tương lai đầy bóng tối. Sau ngày 30-4-75, trong cảnh tranh tối tranh sáng, vẫn có nhiều người lặng lẽ đến viếng Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà, thăm mồ tử sĩ, những người thân của họ đang yên nghỉ nơi nầy, trong cử chỉ vội vàng, thương tiếc … vì theo họ suy đoán, có thể Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà sẽ bị cày nát và san bằng…

Đầu tháng 5-75, tượng TIẾC THƯƠNG nơi cổng vào Nghĩa Trang bị giật sập, tượng chỏng ngược đầu xuống đất, cẳng lên trời, cận lề xa lộ, khiến cho những khách qua đường cảm động, âm thầm nhỏ lệ xót thương “anh lính đồng đen”, một khối vật chất nhưng rất có hồn và mang nhiều huyền thoại, xin mời các bạn thưởng thức bài thơ sau đây của Thế Nhân viết về tượng “Tiếc Thương” khoảng thời gian Mùa Hè Đỏ Lửa.


TƯỢNG TIẾC THƯƠNG

Đã bao năm rồi nhỉ!?

Anh vẫn ngồi lặng im

Giữa trời sương gió lạnh

Nhìn bạn bè ngủ yên.



Anh, pho tượng Tiếc Thương

Nơi cổng vào nghĩa trang

Tôi một ngày về phép

Ngồi tựa dưới chân anh.



Tượng một anh chiến sĩ

Quân phục súng cầm tay

Đôi mắt nhìn lơ đãng

Như tiếc buồn thương ai!



Dáng dấp anh đang ngồi

Truyền thần qua điêu khắc

Nét buồn… ôi, sâu sắc!

Tan tác chiều mưa rơi!



Tôi tựa vào lưng anh

Nghe nỗi đời băng giá

Chưa tàn điếu thuốc lá

Ngao ngán đời chiến chinh.



Nhưng biết làm sao nhỉ!?

Còn sống còn đấu tranh

Mai trở về đơn vị

Tiếp tục bước quân hành



Đại đa số người Việt chỉ biết hoặc có dịp ngắm tượng Tiếc Thương do điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu thực hiện, đặt tại cổng vào nghĩa trang, nhưng ít người có dịp thưởng thức bức hoạ vẽ cảnh tượng Tiếc Thương (không rõ tên hoạ sĩ), treo trên tường văn phòng của Đại Đội Chung Sự, mà nhà thơ Thế Nhân có dịp ngắm và cảm xúc....



Bức Tranh ‘TƯỢNG TIẾC THƯƠNG’


Anh ngồi giữa không gian

Như ngồi trong tranh vẽ

Nét trầm buồn lặng lẽ

Mây trắng chiều nghĩa trang.



Bức tranh xanh xám nhạt

Toàn cảnh anh đang ngồi

Tôi ngắm nhìn anh mãi

Niềm thương tiếc không nguôi.



Hoạ sĩ nào tài thế

Vẽ nỗi buồn xa xăm

Hoàng hôn trên mộ địa

Thương tiếc đời quân nhân.



Những hàng bia ngang dọc

Thẳng tấp trên đỉnh đồi

Những mái đầu bạc trắng

Khóc con vừa đôi mươi



Lá xanh rơi rụng trước

Lá vàng còn trên cây

Thanh niên đền nợ nước

Hồn vương nghĩa trang nầy.



Hồn nghĩa trang đã nhập

Vào hồn anh miên man

Biết bao là huyền thoại

Tô đẹp đời quân nhân.



Anh đi vào bất tử

Biết bao người kính phục

Anh đã chọn tự do

Hy sinh vì dân tộc.



THẾ NHÂN

(Sau mùa hè đỏ lửa/72)



Vài nét về diễn tiến công trình xây dựng NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI VNCH:

-Theo lệnh của Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu, các bộ Quốc Phòng, Nội Vụ, Y Tế, Công Chánh…phối hợp, dùng trực thăng, bay quan sát địa thế, tìm địa điểm… Kết quả, Ủy ban chọn một vị trí, một ngọn đồi không cao lắm, có độ dốc thoai thoải, cận xa lộ Biên Hoà–Sài Gòn và cách trung tâm Sài Gòn khoảng hơn 20 cây số, phần đất thuộc ấp Bình Thắng, Xã Bình An, Quận Dĩ An, Tỉnh Biên Hoà.

-Công tác xây dựng Nghĩa Trang Quân Đội VNCH được giao phó cho một Liên Đoàn 30(?) Công Binh Kiến Tạo thuộc Bộ Tổng Tham Mưu thực hiện và khởi công vào năm 1965, tại khu đất đã chọn nói trên, rộng 125 mẫu Tây (hecta) với dự trù chôn 30ngàn tử sĩ. Thoạt tiên, đơn vị Công Binh san định khu đất và xây cất các phòng ốc cho Đại Đội Chung Sự thuộc Nha Quân Nhu và một nhà ướp xác…

-Thiết lập phân ô từng khu mộ địa mà sau nầy tôi có dịp nhìn qua không ảnh, từ trên không thẳng xuống, khu mộ địa có dạng một hình Bát Quái và khi nhìn xiêng giống hình một con ong khổng lồ, đầu hướng ra xa lộ.

-Cổng Tam Quan (hoàn tất trước 1970)

-Đền Tử Sĩ trên đỉnh đồi (hoàn tất trước 1970)

-Tượng Tiếc Thương đặt tại cổng vào khu Nghĩa Trang (do điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu thực hiện bằng xi-măng cốt sắt đặt tại cổng Nghĩa Trang vào ngày 01-11-1966, sau đó được đúc và thu nhỏ lại bằng đồng và đặt trở lại trước công Nghĩa trang năm 1970.

-Con đường nhựa dài khoảng hơn 200 mét hai bên lề có trồng cây bạch đàn râm bóng mát, người địa phương đã đặt tên cho con đường nầy là “Đường Vào Nghĩa Trang” -Con đường đất khá rộng (dự trù trán nhựa) chạy giữa đồi, theo hướng Bắc Nam, tiếp giáp đoạn đường nhựa, từ ngã ba rạch Bà Lồ, chạy ngang công ty Giấy MêKông, hướng thẳng đến Vườn Ươn Cây Ấp Bình Thắng, phân cách Đền Tử Sĩ và khu mộ địa.

-Nghĩa Dũng Đài cao 40 thước, dựng trên một bệ bê tông cốt sắt được bao bọc bởi một bờ thành bê tông, thấp, chu vi trên 40 mét, sơn trắng, khiến cho những người nhạy cảm đặt liền cho một cái tên là “Vành Khăn Tang”, dự trù hoàn tất vào ngày 19-6-1975, nhưng bất hạnh thay cho chế độ VNCH, bị sụp đổ vào ngày 30-4-75. Từ xa hoặc từ trên cao nhìn xuống giống như một thanh gươm khổng lồ, cái chuôi chôn xuống đất.

-Tính đến ngày 30-4-1975 , số tử sĩ được an táng tại NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI nầy lên đến 16 ngàn người.

Miền Nam đã sụp đổ, nhưng biết bao người vẫn tiếc nuối chế độ Việt Nam Cộng Hoà, một chế độ tự do … và biết bao người vẫn thương mến người chiến sĩ QLVNCH, bản tính hiền hoà nhưng khí thế rất hào hùng, họ luôn quan tâm đến phần mộ người tử sĩ, mời bạn nghe các nhà thơ Trần Vấn Lệ, Thanh Nam và thi sĩ Vô Danh víêt về NTQĐBH như sau:


Ta về giữa chốn hoang sơ

Thầm hôn trên những nấm mồ vô danh

(Vô danh)



…Ta như người lính thua trận

Nằm giữa sa trường nát gió mưa

Khép mắt cố quên đời chiến sĩ

Làm thân cây cỏ gục ven bờ

Chợt nghe từ đáy hồn thương tích

Vẳng tiếng kèn truy điệu mộng xưa…

(Thanh Nam )



Tôi đi tìm những linh hồn,

Chết vì lý tưởng bảo tồn ước mơ

Hy sinh cho mỗi màu cờ.

Khổ đau khổ nhục còn chờ khai sinh…

Tôi đi tìm một lá cờ

Cho người nằm xuống đã chờ quá lâu

(Tran Nguyen Thien Hien)



Người tử sĩ chiều nghĩa trang hoang lạnh

Vẫn nụ cười trên bia mộ vô danh

Như tự hào đời chiến sĩ liệt oanh

Xem cái chết tựa lông hồng rơi nhẹ……

(Hồn Nghĩa Trang-Thế Nhân)

Cảm ơn một chỗ để về:

“Nghĩa Trang Quân Đội” bốn bề vắng tanh!

Cảm ơn hai chữ Hoà Bình

Quê hương đổi mới cho mình cô đơn!



Cảm ơn! Sao lại cảm ơn?

Nghĩa trang Quân Đội nén hương rã rời.

Mất đi tiếng khóc. Nên cười …

Mất đi pho tượng Lính ngồi, Tôi đi…



Đi quanh nhặt được mảnh chì

Đầu bom, đuôi đạn, còn chi cũng tình

Mộ người đã lấp cỏ xanh

Hồn thiêng sông núi còn hình nắng mưa!



Cảm ơn còn chỗ làm thơ

Rùng vai, còn biết bây giờ, đã lâu

Hai lăm năm thế mà mau

Hoà bình lặp lại mà tao với mày….



Rót ra ly rượu, rót đầy

Một trăm phần nhé, ôi mây với trời

Tay run đổ hết rượu rồi

Cái ly vỡ nát, bia người còn nguyên.

(Trần Vấn Lệ)



Vài sự kiện liên quan đến NTQĐBH sau ngày 30-4-75

Sau ngày 30-4-75, Nhà Nước Cộng Sản cho giật sập tượng “Tiếc Thương” nơi cổng vào Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà, đồng thời tổ chức lại lãnh thổ hành chánh, khu đất “Nghĩa Trang Quân Đội VNCH” trước thuộc tỉnh Biên Hoà, nay thuộc tỉnh Bình Dương, nhưng do Quân Khu 7 quản lý, đặt thành khu quân sự, dựng bảng “Cấm Xâm Nhập” và bảng “Cấm Chụp Hình”. Và cũng từ đó, cán bộ, bộ đội, và dân chúng địa phương lấn chiếm, xây cất nhà ở chung quanh nghĩa trang, diện tích bị thu hẹp dần, đến nay chỉ còn khoảng 58 hecta đất, gói gọn 13 ngàn ngôi mộ cùng những kiến trúc nghệ thuật có tính lịch sử nói trên. Mặc dù có bảng cấm, nhưng thân nhân tử sĩ, vẫn khéo léo “ngoại giao” với đơn vị quân sự nơi đây để được vào đốt nhang, cúng bái, trẩy mả hoặc bốc cốt cải táng…. nhất là vào dịp gần Tết Nguyên Đán hằng năm.

Ba mươi năm qua, ngoài phần đất, cán bộ, bộ đội đã chiếm cất nhà, còn lại phần mộ địa tử sĩ hoàn toàn hoang phế, cỏ phủ rêu phong, các tấm xi-măng đậy trên mộ bị lấy cắp, khiến mộ bị sụp, trông rất tiêu điều, phần lớn mồ mả nằm trong cảnh hoang tàn vắng lạnh. Mặc dù có bảng “Cấm Xâm Nhập”, nhưng người ta vẫn rãi rác viếng thăm và thỉnh thoảng có hiện tượng lạ, từng đợt, nhiều người đi thăm cùng một lúc, không hẹn mà gặp trong từng thời điểm có ý nghĩa như sau:

Năm 1980, một số đông người đến giả từ tử sĩ, thân nhân của họ, để rồi chuẩn bị cho những chuyến vượt biên…và khó mong ngày gặp lại. Năm 1990, những người tù cải tạo được thả về, từng đợt đến thăm bạn bè đồng ngũ đã yên giấc nơi nghĩa trang nầy ... để chuẩn bị đi HO qua Mỹ. Những năm kế tiếp, có nhiều người Việt từ hải ngoại về thăm thân nhân hoặc chồng, con hoặc bạn thân chôn tại Nghĩa Trang QĐBH, nhưng đều gặp khó khăn, vì không biết cách ngoại giao(?)…họ thất vọng ra đi với cảm nghĩ chồng con họ là những chiến sĩ chết rồi mà vẫn còn bị “cầm tù” và bị “cách ly”.

Năm 1994 và những năm kế tiếp một số đông Việt Kiều về thăm viếng NTQĐBH đồng thời “ngoại giao” xin tu sửa mồ mả hoặc bốc cốt, có trên hai ngàn hài cốt đã di dời cải táng nơi khác…

Năm 1997 đến nay, tổ chức IRCC (Cơ Quan Định Cư và Văn Hoá Di Dân), do cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc làm Giám Đốc, gần như hằng năm, cũng có cử người về Việt Nam, nhờ anh em thương phế binh phụ giúp sửa sang một số phần mộ tử sĩ, dưới hình thức từng toán nhỏ có tính cách gia đình, như người nhà lo cho thân nhân.
Cuối năm 2004 và vào tháng 12-2006(?), ông Nguyễn Cao Kỳ, một vị tướng lãnh, từng là Phó Tổng Thống VNCH, có đề cập vấn đề Hoà Giải Hoà Hợp Dân Tộc với Thủ Tướng Phan Văn Khải và đề nghị nên “hoà giải với người chết trước”, theo tôi hiểu, không biết có đúng không, là Phía CSVN nên giữ nguyên khu NTQĐ/VNCH, có nghĩa là không xoá bỏ và nên cho thân nhân tử sĩ tự do ra vào khu nghĩa trang để tu bổ các phần mộ và lo việc nhang khói… nhưng đề nghị của ông Kỳ không có sức thuyết phục…Lúc bấy giờ, chỉ có nguồn tin không chánh thức ‘‘Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam có hứa là sẽ thực hiện(?)’’, nhưng không ai dám tin những gì Cộng Sản nói. Mặc dù vậy, thân nhân tử sĩ vẫn chờ trong niềm hy vọng mong manh.

Tháng Giêng 2007, có một nhóm ký giả từ Úc về Việt Nam làm công tác từ thiện gồm có các ông Vi Tuý, chủ nhiệm tuần báo Văn Nghệ, anh Nhất Giang, chủ nhiệm nhật báo Chiêu Dương, anh Hồ Ông, chủ bút báo Văn Nghệ…có đến viếng thăm NTQĐBH, thấy có phần dễ dãi hơn một chút và có một hiện tượng rất lạ, là dân ngụ quanh Nghĩa Trang tự động tổ chức phân lô khu nghĩa trang A, B, C, D, F…theo cách của họ, rồi chia nhau làm công tác tự nguyện trông coi, rẩy mả với tấm lòng thương kính người tử sĩ VNCH, họ lập danh sách các tử sĩ để họ sẳn sàng hướng dẫn cho thân nhân dễ dàng tìm thăm mộ tử sĩ. Nếu thân nhân tử sĩ thông cảm và biếu cho họ chút đỉnh tiền thì họ nhận, còn không có cũng không sao, họ vẫn niềm nở hướng dẫn…nhưng gần như không có một thân nhân tử sĩ nào quên công lao của họ…

Hình Thức xoá dần NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HOÀ

Đầu tháng 5-1975, Cộng Sản đã cho giật sập tượng “TIẾC THƯƠNG” ngồi trên bục cao nơi cổng vào nghĩa trang. Nhà Nước Cộng Sản cho phá bỏ tượng “Anh Lính Đồng Đen”, vì đó là biểu tượng của người lính Cộng Hoà, hào hoa phong nhã, tính khí hào hùng, có lý tưởng hẳn hoi và dám chấp nhận hy sinh cuộc đời của riêng mình để chiến đấu, bảo vệ sự an bình và truyền thống dân tộc. Đơn vị quân sự trách nhiệm trấn giữ khu NTQĐBH cố ý làm lơ để cho cán bộ, bộ đội, bà con cán bộ lấn chiếm đất, xây cất nhà cửa chung quanh khu NTQĐBH, từ 125 hecta, hẹp dần, nay chỉ còn 58 hecta và để cho một số người vô ý thức, cạy lấy nắp mộ và bia của tử sĩ… là một hình thức gián tiếp ngầm phá tan nghĩa trang nầy.

Thập niên 80, một nhà máy nước Thuận An không biết là của Nhà Nước hay của tư nhân được xây dựng tại vị trí trung tâm, giữa khu mộ địa và đền Tử Sĩ, trên con đường đất đỏ băng ngang đồi nghĩa trang. Cũng trong thập niên 80(?), một doanh trại huấn luyện Nghĩa Vụ Quân Sự được xây dựng trên đỉnh đồi.

-Năm 2002 Cộng Sản đã cắt bớt hơn 10 mét ngọn tháp Nghĩa Dũng Đài (?), Dân địa phương cho rằng người Cộng Sản tự ti…, khi so sánh NTQĐ/VNCH với Nghĩa Trang Liệt Sĩ của họ, được hình thành sau ngày 30-4-75 và cách đó không xa, (khoảng chừng một cây số) nằm phía bên kia xa lộ…, nhưng tôi thì không nghĩ như vậy.

-Cuối năm 2006, Thủ tướng Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam đã ký Quyết Định số 1568/QĐ-TTg ngày 27-11-2006 chỉ thị Quân Khu 7 bàn giao khu nghĩa địa xã Bình An (tức khu Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà) cho UBND Tỉnh Bình Dương sử dụng vào việc phát triễn kinh tế xã hội và sự việc nầy đã được tiến hành xong vào tháng 7-2007. Đây là một Quyết Định vô cùng “ý nghĩa”, cho sự bắt đầu xoá dần Nghĩa Trang Quân Đội VNCH.

-UBND Tỉnh Bình Dương đang dự trù xây một trường học nơi doanh trại của Trung Tâm Huấn Luyện Nghĩa Vụ Quân Sự Quân Khu 7, mà đơn vị quân sự nầy đã di chuyển nơi khác và cũng đang dự trù biến khu đất NTQDBH (chỉ còn 58 mẫu) thành nghĩa địa dân sự xã Bình An, đồng thời, dự trù cho phép những người cư ngụ trong phạm vi xã, huyện địa phương được đưa người thân quá cố vào chôn nơi đây.

-Theo nguồn tin Báo Thanh Niên (trong nước) ngày 11-8-2007, tỉnh Bình Dương đã quy hoạch giao 32 trong số 58 hecta đất nghĩa trang cho huyện Dĩ An làm nghĩa trang nhân dân và ông Phó Chủ Tịch Bình Dương đã nói: “Tỉnh Bình Dương ủng hộ việc bà con tiến hành chỉnh trang, sửa sang lại những phần mộ ở đây để có một nghĩa trang nhân dân đẹp đẽ” và cũng theo tờ báo nầy “Đó là một biểu hiện cụ thể của chủ trương hoà giải hoà hợp dân tộc một cách thật sự” trong tinh thần nghĩa tử nghĩa tận. Lời tuyên bố của Phó Chủ Tịch Bình Dương rất “khớp” với lời tuyên bố của Chủ Tịch Nước Cộng Sản Nguyễn Minh Triết trong chuyến công du Hoa Kỳ vào tháng 6-2007 “…sẽ không có di dời đi nữa và sẽ đồng ý cho tất cả những người có thân nhân chôn cất ở trong đó được phép tái tạo, sửa đổi, trùng tu lại để làm cho tốt đẹp hơn”.

Theo tài liệu của UBND huyện Dĩ An (Bình Dương) thì hiện tại khu nghĩa địa dân sự xã Bình An (tức NTQĐBH trước đây) có đến 17 ngàn ngôi mộ, một số còn giữ nguyên trạng ngôi mộ xây bằng xi-măng; đa phần còn lại, có đến 12 ngàn ngôi mộ đã bị lấy mất nắp mộ, xuống cấp thấy rõ…cỏ mọc um tùm, hoang sơ, lạnh lẽo…Diễn tiến trên đây cho thấy Nhà Nước Cộng Sản chính thức xoá bỏ “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà” (cấp nghĩa trang quốc gia thời VNCH), và bây giờ chỉ là một nghĩa trang cấp xã dân sự, khoảng 13 ngàn tử sĩ VNCH tạm thời giữ nguyên trạng mộ địa nơi đây….

Theo tờ báo Thanh Niên nói trên, có vài nhà kinh doanh Việt Nam tỏ ý muốn đầu tư, khai thác khu mộ địa nói trên, nhưng UBND tỉnh Bình Dương đã từ chối và quyết định giử khu đất “NTQĐBH” trước đây làm “NGHIA ĐỊA NHÂN DÂN XÃ BÌNH AN”. Sự việc nầy đã đáp ứng phần nào mong mõi của thân nhân tử sĩ an giấc ngàn thu nơi đây.

Quyết định trên đây dĩ nhiên không làm hài lòng những người hoạt động chính trị, nhất là đối với quân cán chính VNCH ở khắp nơi trên thế giới và số đông dân chúng trong nước từng có thiện cảm với người lính Cộng Hoà, họ luôn mong muốn Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam cho giữ y nguyên trạng với tên Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà đồng thời cho họ đóng góp trùng tu toàn diện để làm thắng cảnh lịch sử. Nhưng việc nầy đã không thành, vì Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam có cách tính và giải quyết theo đường hướng của họ.

Có nhiều người ước đoán khu “Nghĩa Địa Nhân Dân Xã Bình An” rồi cũng sẽ bị xoá bỏ, vì nó dính dáng một phần quá khứ liên hệ VNCH, với một lý do đơn giản “Vì nhu cầu chỉnh trang thành phố” hoặc “Vì nhu cầu phát triễn kinh tế”. Họ nghĩ rằng một ngày “đẹp trời nào đó”, UBND Tỉnh Bình Dương lại ra Quyết Định hay Thông Cáo cho những người có thân nhân chôn tại nghĩa địa nhân dân xã Bình An (tức NTQĐBH trước đây) phải bốc cốt cải táng thân nhân của họ ở một nơi khác thì sao! Cũng đành chịu thôi! Vì quyền hạn trong tay Đảng. Trước đây, tổ chức Quốc Gia Nghĩa Tử ở hải ngoại, rất lo lắng cho Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà bị xoá sổ, nên ông Nguyễn Duy Linh,Tổng Thư Ký của tổ chức nầy, có liên lạc với Toà Đại Sứ CSVN tại Hoa Thịnh Đốn, trình thỉnh nguyện thư xin đừng xúc phạm hay thay đổi nghĩa trang nầy, cũng như vào tháng 11-2007, ông Nguyễn Duy Linh về Việt Nam để vận động với các cấp chính quyền Cộng Sản để được phép chỉnh trang NTQĐ/ VNCH, nhưng chỉ được Tỉnh Bình Dương cho biết “Quốc Gia Nghĩa Tử có thân nhân chôn cất ở trong đó được vào trong đó để xây lại những ngôi mộ bị bể, bị vỡ hay mất bia”. Còn huyện Dĩ An thì cho biết họ có một ngân sách để xây những ngôi mộ đó. Nhưng cũng chỉ nói mà thôi, chưa có hành động nào cụ thể. Về vấn đề nầy, đến nay, vẫn chưa có một quyết định dứt khoát cho phép Quốc Gia Nghĩa Tử xúc tíến việc “trùng tu khu Nghĩa Trang nói trên, ” mà chỉ cho phép Quốc Gia Nghĩa Tử hoặc thân nhân tử sĩ cứ tự do tiến hành việc tu sửa các phần mộ cho thân nhân mà thôi. Và cũng trong khoảng thời gian nầy, tổ chức QGNT đã cho thực hiện cuộc tảo mộ đầu tiên.

Bây giờ, việc tranh đấu hoặc thảo luận để bảo tồn khu Nghĩa Trang Quân Đội Miền Nam, khu mộ di tích lịch sử, không còn đặt thành vấn đề, vì Quyết Định nói trên đã nói rõ rồi, một nghĩa địa nhân dân xã Bình An, mọi người có quyền vào tu sửa phần mộ của thân nhân, theo như điều I của Quyết Định nói trên ‘‘Đồng ý chuyển mục đích sử dụng 58 ha đất khu nghĩa địa Bình An, huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương do Quân Khu 7, Bộ Quốc Phòng quản lý sang sử dụng vào mục đích dân sự để phát triễn kinh tế -xã hội tỉnh Bình Dương’’, nhưng có một số người mong mỏi là thân nhân hay một tổ chức nào đó, đứng ra lãnh công tác chỉnh trang phần mộ, nên sửa chữa cách nào cho mọi người nhận biết đó là mộ của người chiến sĩ VNCH, trong ý thức làm hài lòng vong linh người tử sĩ, họ đã hiên ngang chết dưới cờ vì lý tưởng tự do …, theo một hình thức đơn sơ như hàng ngàn ngôi mộ hiện tại, để giữ được nét đồng bộ như trước đây. Nét đẹp và vinh dự của người lính VNCH là ở chỗ đó.
Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam quyết xoá bỏ, thì toàn dân cũng đành chịu thôi, chỉ tiếc sao Nhà Nước Cộng sản Việt Nam không lãnh hội được cái ‘‘tinh thần’’ của nước Pháp, thời điểm, sau đệ nhị thế chiến, để một nghĩa trang của người Đức được thành lập và tồn tại trên đất Pháp đến ngày nay; rất tiếc Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam không có ‘‘tinh thần’’ như nước Mỹ sau cuộc nội chiến hồi thế kỷ thứ 18, một nghĩa trang Arlington dành cho lính tử trận của hai bên chiến tuỵến, được dựng tại Washington D.C., hay hơn thế nữa, Cộng Sản Việt Nam, cái gì cũng giống Trung Cộng, gần như rập khuôn, thế mà việc Trung Quốc bảo vệ nghĩa trang Hoàng Hoa Cương của Quốc Dân Đảng để cho nghĩa trang nầy trở thành một Danh Lam Thắng Cảnh của Trung Quốc ngày nay, là không giống.

Vì thế chính trị và muốn duy trì chế độ Cộng Sản, nên Nhà Nước CSVN quyết xoá tất cả những ‘‘tàn tích’’ chế độ Cộng Hoà Miền Nam Việt Nam… nhưng Đảng CSVN cũng chỉ có thể xoá bỏ được những ‘‘tàn dư’’ vật chất như sách báo, nhạc vàng mà CSVN cho là văn hóa đồi trụy hoặc các di tích mang tính biểu tượng tự do, dân chủ… nhưng chắc chắn CSVN không bao giờ xoá được những nét hào hùng của người chiến sĩ VNCH, cũng như lý tưởng tự do dân chủ nằm sâu thẳm trong tâm hồn của những người Việt Nam yêu nước.
Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam cố xoá đi hàng chữ NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI VIỆT NAM CỘNG HOÀ. Nhưng tôi tin chắc rằng người dân miền Nam và có thể cả người dân miền Bắc không bao giờ quên một nghĩa trang có tính cách lịch sử, qui mô về kiến trúc, một hình ảnh đẹp, đã ăn sâu vào tiềm thức của mọi người.
Tôi lấy làm tiếc cho NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HOÀ không còn nguyên vẹn như ngày xưa… mà tôi đã có lần nghĩ, nơi đây sẽ trở thành thắng cảnh lịch sử, một khu mộ địa lớn nhất Đông Nam Á, nằm trên một ngọn đồi không cao lắm, với tượng “Tiếc Thương”, anh lính đồng đen mang nhiều huyền thoại, với Đền Tử Sĩ uy nghiêm, với Nghĩa Dũng Đài ngạo nghễ, với hàng cây “Đường Vào Nghĩa Trang” gió thoảng u buồn, với những ngôi mộ ngay hàng thẳng lối, phủ màu tang trắng, như một tấm vải trắng khổng lồ được cắt xén góc canh rất công phu….

Người chiến sĩ đã thề “da ngựa bọc thây” thì vài thước đất nghĩa trang đối với người tử sĩ đâu có nghĩa gì. Nhưng đối với những người đã một thời là cấp chỉ huy của họ, là đồng đội của họ, là thân nhân của họ phải cố làm sao cho bia mộ của họ được tồn tại với thời gian là một việc làm có ý nghĩa…

TQGO: nguồn bài: Hội Ái Hữu Biên Hòa (không đề ngày viết, nhưng áng chừng 2007 thể theo nội dung.)

-

Tuesday, January 11, 2011

NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA -Tài Liệu Tổng Hợp

NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA 
 Tài Liệu Tổng Hợp
(Nguồn: Giao Cảm)

Arlington của Hoa Kỳ là một nơi để toàn dân Hoa Kỳ qua các thế hệ hướng tới chiêm ngưỡng, biết ơn sự hy sinh của biết bao nhiêu Chiến Binh Hoa Kỳ đã Vị Quốc Vong Thân.
Trước năm 1975, Việt Nam Cộng Hòa cũng đã tạo dựng một nơi như Arlington của Hoa Kỳ cho hàng vạn Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh trong cuộc chiến Bảo Vệ Tự Do, chống sự xâm lược của đế quốc cộng sản qua cộng sản Bắc Việt. Ðó là một Khu đất rộng nằm khoảng giữa xa lộ Sài Gòn-Biên Hòa được gọi là Nghĩa Trang Quân Ðội.

Sunday, January 9, 2011

Hồn Ai Trong Gió-Chu Lynh

Hồn Ai Trong Gió.

Chu Lynh

"Anh nằm đó, nghìn thu giấc ngủ
Nhưng sao trong gió ta nghe có tiếng thì thào!! "


Kẻ tha hương không đủ thì giờ và tâm trí trong ngày trở về để đi suốt chiều dài đất nước như ước vọng cuối đời, tìm về nơi chôn nhau cắt rốn, nhìn lại ngôi trường xưa với những giấc mộng vàng thời niên thiếu, ghé thăm núi Ngự quấn khăn tang hay nhìn dòng Hương khóc sướt mướt của những ngày chiến chinh máu lửa. Nỗi tự tình về quê hương đành nén lại trong lòng, bởi ngổn ngang bao điều thúc bách .Ô hay, đau thương từ quá khứ như còn đâu đây, thoảng trên con hẻm về khuya khua đôi nạng gỗ bên túp lều không đủ che nắng trú mưa. Và hơn hết mọi nẻo đường đất nước, một mảnh đất không xa phố thị bao nhiêu, nhưng xa hẳn thế giới đua chen, cần được những bước chân ghé thăm và những nén nhang lòng thắp lên.

Saturday, January 1, 2011

Người Lính (viết về tượng Thương Tiêc và binh sĩ VNCH)-Hoàng Nhật Thơ


Người Lính Hoàng Nhật Thơ, A 20 Trừng Giới Hải Ngoại

từng giây phút, chảy xuôi một chiều cố định bất di bất dịch theo quy luật của tạo hóa, thời gian cũng vụt thoáng qua rất nhanh, đâu có ai biết được dưới mặt của dòng thời gian phẳng lặng, hiền hòa đó có biết bao nhiêu biến cố lịch sử, bao nhiêu thảm họa vì chiến tranh, bao nhiêu thăng trầm của một đời người.
Dòng thời gian hững hờ trôi chảy mãi, khi ta ngoảnh lại nhìn thì dù là một khoảnh khắc vừa thoáng qua hay xa mờ cuối dòng tiềm thức, ta gọi đó là dĩ vãng. Dĩ vãng của một thời để nhớ “từ khi anh thôi học là từ khi anh khoác áo treillis …” ; Dĩ vãng của một thời để thương trên bước đường quân hành nhìn quê hương “đẹp tựa trong tranh, gót bùn lầy cho lúa thêm xanh …” ; Dĩ vãng của một thời để đau từ “một ngày bảy lăm, con bỏ hết giang san …” !
Nhân dịp Lễ Chiến Sĩ Trận Vong của Hoa Kỳ, tôi viết những dòng này để tri ân 58,000 chiến binh Hoa Kỳ, các chiến sĩ đồng minh Úc Đại Lợi, Tân Tây Lan, Đại Hàn .v..vvv đã hy sinh trên chiến trường Việt Nam; 350,000 chiến sĩ QLVNCH và những người đã nằm xuống cho hai chữ tự do của Miền Nam Việt Nam.

Tôi cũng trân trọng viết về một “Người Lính” trẻ nhất nhưng lại là một “Người Lính” đặc biệt nhất của QLVNCH.

“Người Lính” đó không có số quân, không có cấp bậc, không có chức vụ, anh đã khoác vào mình bộ quân phục của QLVNCH với đầy đủ quân trang, quân dụng từ lúc mới vừa chào đời vào năm 1966;
Anh cũng không xuất thân từ bất cứ một quân trường nào, anh được đào tạo và hiện diện với quê hương vào cuối năm 1966, bởi đôi bàn tay khéo léo của Đại Úy Nguyễn Thanh Thu (*).
Đến năm 1968, “Người Lính” được tân trang lại và vinh dự được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu kiêm tổng tư lệnh tối cao của QLVNCH chủ tọa buổi lễ khánh thành cùng với sự hiện diện của hầu hết các giới chức cao cấp trong ba ngành hành pháp, lập pháp và tư pháp, các vị tướng lãnh cùng một số đông quân nhân các cấp và đồng bào từ thủ đô và các tỉnh lân cận về tham dự.
Buổi lễ khánh thành long trọng chào đón “Người Lính” được nghiêm trang tổ chức vào ngày 01.11.1968 với đầy đủ lễ nghi quân cách.
“Người Lính” đặc biệt đó mang tên “Thương Tiếc” thuộc "đơn vị" Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa.

“Người Lính” ngồi lặng yên với một tư thế bình thản, bất động dưới nắng mưa chứng kiến những thăng trầm lịch sử;
“Người Lính” là chứng nhân của những mất mát, đau thương, tang tóc trên mảnh đất miền Nam bởi lũ cộng sản khát máu gây nên
“Người Lính” với khuôn mặt ưu tư, ánh mắt đượm một nỗi u buồn xa vắng nhìn quê hương mịt mờ trong khói lửa, nhìn từng cụm khói bốc lên từ một chiến trường nào đó trên quê hương, nơi mà các chiến hữu, các người bạn đồng đội đang xông pha trong lằn tên, mũi đạn đánh đuổi quân thù, bảo vệ từng tấc đất của quê hương.

Hằng đêm “Người Lính” ngồi lặng yên nhìn hỏa châu soi sáng một góc trời, nơi đang xảy ra trận giao tranh ác liệt giữa những người con yêu của tổ quốc đang đánh đuổi những kẻ mang đôi dép râu cuồng vọng từ phương Bắc vào xâm lăng, gây cảnh tóc tang trên mảnh đất mẹ thân yêu ; Những đêm khuya, “Người Lính” nghe tiếng đại bác của quân thù vọng về thành phố, phá tan sự tĩnh lặng của không gian, tạo nên nỗi lo âu hiện lên khuôn mặt còn ngáy ngủ của người dân hậu phương.

“Người Lính” mang linh hồn của trên 18,000 anh hùng QLVNCH tại nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa và trên 350,000 anh linh QLVNCH trên khắp bốn vùng chiến thuật đã xong nợ xương máu không trở về!
“Người Lính” đã chứng kiến bao nhiêu cặp mắt nhạt nhòa của những “lá vàng khóc lá xanh rơi”; Bao nhiêu vành tang trắng của những góa phụ ngây thơ đang gục đầu bên hòm gỗ cài hoa; Bao nhiêu vành tang trắng phủ lên đầu những trẻ thơ vô tội còn đang bập bẹ chưa biết gọi tiếng cha, đang ngơ ngác nhìn mọi người đang gục đầu tuôn rơi những dòng lệ tiễn đưa những đứa con yêu của Tổ Quốc trong một chuyến quân hành cuối cùng không bao giờ trở lại đơn vị !

Trong những đêm khuya âm u vắng lặng, thỉnh thoảng vài cơn gió rít trong không gian tạo cho khung cảnh nghĩa trang thêm huyền bí và rợn người, những hạt sương đêm vô tình đọng vương nơi khóe mắt “Người Lính”, long lanh dưới ánh đèn đêm mờ ảo, đã tạo nên bao huyền thoại về “Người Lính”. Những chuyến xe đò về trễ trong đêm, khi chạy ngang qua nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa, thỉnh thoảng thấy một người lính đứng đón xe bên vệ đường, xe dừng lại … “Người Lính” thanh thản bước lên xe một cách bình thường như bao hành khách khác, xe chạy được một quảng … người lơ xe quay lại định hỏi chuyện “Người Lính”, nhưng không thấy bóng dáng “Người Lính” đâu cả, người lơ xe trố mắt kinh ngạc dáo dác tìm chung quanh rồi bất chợt hỏi một câu làm vài người và sau đó là cả xe đều tỉnh ngủ và rùng mình … “Ủa … Anh lính đâu mất rồi ….?”. Hành khách trên những chuyến xe xuôi ngược trên tuyến đường này và người dân địa phương rùng mình không phải vì sợ bóng ma hay oan hồn của “Người Lính” mà là sự linh thiêng của những người đã can đảm đem cái chết của mình để đánh đổi sự sống cho quê hương và 17 triệu người dân miền Nam.

Ngày 30/04/1975, QLVNCH đau đớn nhận một quân lệnh “bức tử” phải bước ra khỏi đoạn đường chiến binh còn đang dang dở, một đoạn đường dài 20 năm đã vùi lấp trên 350,000 anh hùng Vị Quốc Vong Thân, 150,000 người đã bỏ lại một phần thân thể trên đoạn đường xương máu này để bảo vệ hai chữ Tự Do cho quê hương, dân tộc.

Sau ngày 30/04/1975, “Người Lính” không bị lũ cộng sản tập trung vào các trại tù khổ sai khắc nghiệt nhưng lũ người cộng sản không tim óc đó đã hèn hạ trả thù bằng cách giật sập và phá hủy thân anh, lũ cộng sản đê tiện không tánh người đã trả thù ngay cả trên một pho tượng đồng vô tri nhưng có linh hồn. “Người Lính” bây giờ không còn ngồi nơi chốn cũ nữa, “Người Lính” đã quyện vào lá cờ hồn thiêng sông núi, “Người Lính” hiện diện trong trái tim của tất cả Quân Dân Cán Chính VNCH đang lưu vong biệt xứ hay đang lê lết trên quê hương đổ nát.

Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã từng nói “Quốc Gia thắng, tất cả còn; Cộng sản thắng, mất tất cả”.
Một câu nói thật đúng, nhưng Người Lính VNCH không mất tất cả, Người Lính VNCH vẫn còn một bảo vật, đó là lá Quốc Kỳ đang tung bay phất phới ở bất cứ một quốc gia tự do nào trên thế giới có bóng dáng Người Lính VNCH. Lá cờ vàng ba sọc đỏ là hồn thiêng sông núi, là Tổ Quốc của Người Lính VNCH, là niềm tin mãnh liệt cho một ngày quang phục lại Giang san, trang trọng dựng xây lại pho tượng “Người Lính” “THƯƠNG TIẾC” để Vinh Danh, Tưởng Niệm và Tri Ân những anh hùng QLVNCH Vị Quốc Vong Thân./.


Người Lính VNCH “Hoàng Nhật Thơ

-